Có hai quan điểm chính khi bị trục lợi

Có lẽ sẽ có hai quan điểm chính về cách phản ứng khi bị trục lợi:

  • Hướng đến sự công bằng: nếu họ được phép làm thế với tôi thì tôi cũng được phép làm thế với họ
  • Hướng đến sự liêm chính: nếu tôi cũng làm giống như họ thì tôi không có tư cách để phê phán họ

Có lẽ đây là một phần trong sự mâu thuẫn giữa hệ quả luận (consequentialism) và đạo nghĩa luận (deontology). Những người theo các trường phái này đã tranh luận với nhau nhiều lần nhưng vẫn chưa thể thuyết phục được nhau. Nếu bạn hướng đến sự liêm chính thì cũng không sao. Nhưng có lẽ điều đó là không đủ để những người hướng đến sự công bằng thấy họ đang vô đạo đức?

Tuy nhiên, cần phải chấp nhận rằng họ sẽ bị phê phán là đạo đức giả, v.v. Nội hàm những khái niệm này không phải là duy nhất, kể cả khi người chỉ trích là sai thì cũng khó mà trách họ.

Luật pháp được lập ra để giải quyết chuyện trả thù. Nhưng nếu xem luật pháp có những giới hạn về mặt thực tiễn của nó. Làm đúng luật không có nghĩa là không có thao túng. Có nhiều cái lừa đảo vẫn đúng luật. Việc khai thác điểm yếu của con người đem lại lợi nhuận, và nó hợp pháp. Rất nhiều luật không thể tốt hơn là vì không thể quản lý nổi.

Nếu chấp nhận làm thì có phải là bị tha hóa không?

Rất có khả năng. Được lần đầu thì sẽ có lần thứ hai

Giải pháp thì cũng nhiều người nói rồi. Người bình thường không chờ được.

Bao nhiêu kẻ phạm tội được viết trên các báo là vì ngày xưa đã bị đẩy vào sự cùng cực

Nguồn:: Tự ngẫm nghĩ, trải nghiệm